Trần Bình An xông thẳng vào, nghênh đón hắn là từng đợt tên bắn tới, tinh chuẩn có, trật tự có. Đám thân binh được Mã tướng quân bố trí trong quận thủ phủ đều là đầu đẳng duệ sĩ mang từ biên quan về, khí lực kinh người, đã vậy còn dày dạn sa trường, dù cho đối mặt với một vị tiên gia sơn thượng, vẫn phối hợp ăn ý với nhau. Trần Bình An từ nóc nhà bên kia bay vút lên, rồi rơi vào sâu trong quận thủ phủ, chỉ trong thời gian ngắn ngủi cỡ vài cái chớp mắt, hắn đã phải dùng tay gạt văng hai mũi tên hung hãn bắn tới, hơn nữa còn tinh chuẩn dị thường.
Thiếu nữ chuông bạc cao giọng hô: “Ta là nữ nhi của quận thủ, Lưu Cao Hinh, lão thần tiên là đồng minh tới trợ trận, khẩn cầu chư vị hạ cung tiễn xuống!”




